Từ ngã ba tuần trở đi, sông Hương lững lờ, thiết tha, yểu điệu như một cô gái làm dáng. Có nơi mặt nước trong xanh suốt đáy, êm ả như mặt nước hồ thu. Nó uốn lượn qua các đồi Vọng Cảnh, e lệ nép mình vào ngọn Ngọc Trần, thong thả qua bãi Lương Quán, soi bóng tháp Thiên Mụ, khu lăng tẩm cổ kính, bóng đồi Long Thọ. Sóng võ cồn Gia Viễn, buông nhẹ qua thành phố Huế xinh xinh, qua các ruộng vườn phì nhiêu, làng xóm đông vui, sau đó lại vòng qua ngã ba Sềnh đưa nước ra cửa Thuận An.
Tại sao gọi là sông Hương? Có người cắt nghĩa sông Hương là sông Thơm, vì tại thượng nguồn, các khe suối đổ ra sông có nhiều loại cây thuốc như: Thạch xương bồ và Thuỷ xương bồ có mùi thơm dìu dịu...
|
| Bình minh trên sông hương. |
Nói đến sông Hương là người ta nghĩ ngay đến con người Huế...